Soạn văn 7, ngữ văn 7 cánh diều Bài 3: Truyện khoa học viễn tưởng

Soạn bài Chất làm gỉ SGK Ngữ Văn 7 tập 1 Cánh diều - siêu ngắn


Đọc trước truyện ngắn Chất làm gỉ, tìm hiểu thêm các tư liệu về truyện khoa học viễn tưởng và tác giả Rây Brét-bơ-ry - nhà văn Mỹ nổi tiếng về truyện khoa học viễn tưởng, đã được nhận các giải thưởng Franh-klin (Franklin) và O Hen-ry (O Henry)


Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Nội dung chính

Truyện kể về mong muốn chấm dứt chiến tranh của viên trung sĩ bằng cách làm gỉ tất cả các loại súng máy, xe tăng đồng thời thể hiện một ước mơ về một chất có thể giúp xóa bỏ các loại vũ khí chết chóc, hướng đến mục đích vì hòa bình của thế giới.


Chuẩn bị 1

Câu 1 (trang 65, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Tham khảo sách báo, internet

Lời giải chi tiết:

1. Truyện khoa học viễn tưởnglà một thể loại tiểu thuyết hư cấu mang các yếu tố khoa học, thường khám phá hoặc dự đoán những hệ quả, hậu quả tiềm tàng của những đổi mới trong khoa học, xã hội và công nghệ.

2. Tác giả

Ray Bradbury Douglas (22/8/1920 - 5/6/2012) là một nhà văn chuyên về sáng tác các tác phẩm kinh dị, khoa học viễn tưởng, và bí ẩn người Mỹ. Nổi tiếng với cuốn tiểu thuyết 451 độ F (Fahrenheit 451, 1953) và tập hợp những câu chuyện khoa học viễn tưởng như The Martian Chronicles (1950) và Người minh họa (The Illustrated Man, 1951), Ray Bradbury là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất thế kỷ 20 và 21 của nước Mỹ. Nhiều tác phẩm của ông đã được chuyển thể thành phim và chương trình truyền hình.

Chuẩn bị 2

Câu 2 (trang 65, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Liên hệ hiểu biết của em

Lời giải chi tiết:

Rỉ sắt (hay gỉ sét) là sắt bị oxy hóa. Trên bề mặt sắt thép bị rỉ hình thành những lớp vảy rất dễ vỡ, thường có màu nâu, nâu đỏ hoặc đỏ.

Đọc hiểu 1

Câu 1 (trang 65, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ phần đầu của văn bản

Lời giải chi tiết:

Đại tá muốn thuyên chuyển viên trung sĩ đi nơi khác, sang bên kia đại dương và phục vụ trong một quân đoàn nào đó thật xa

Đọc hiểu 2

Câu 2 (trang 66, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản từ “Anh trung sĩ nhún vai…như vậy đó

Lời giải chi tiết:

Viên trung sĩ muốn sống không có chiến tranh,muốn biết làm cách nào đó để trong một đêm, những cỗ đại bác trên toàn thế giới biến thành sắt gỉ…

Đọc hiểu 3

Câu 3 (trang 66, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản từ “- Anh hãy dẹp ý tưởng về chất làm hoen gỉ…thành bụi ngay

Lời giải chi tiết:

Đại tá không tin vào ý tưởng của viên trung sĩ

Đọc hiểu 4

Câu 4 (trang 67, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn trích từ “Đại tá cúi thấp người…thảm họa chiến tranh

Lời giải chi tiết:

Vì đại tá nghĩ rằng viên trung sĩ cần có sự giúp đỡ của bác sĩ khám chữa

Đọc hiểu 5

Câu 5 (trang 67, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản từ "- Đại tá hẳn nghĩ rằng ... thảm họa chiến tranh. [...]"

Lời giải chi tiết:

Viên trung sĩ đã nêu những dự định: Điều chỉnh các thiết bị siêu nhỏ cho bất cứ loại thép nào và sẽ hủy diệt ngay bất cứ phương tiện kĩ thuật nào chống lại. Sau đó, anh ta sẽ sang châu Âu và trong vòng một tháng sẽ làm cho cả thế giới tránh được thảm họa chiến tranh.

Đọc hiểu 6

Câu 6 (trang 67, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản

Lời giải chi tiết:

Đến lúc này, đại tá vẫn chưa tin viên trung sĩ

Đọc hiểu 7

Câu 7 (trang 67, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ phần (2)

Lời giải chi tiết:

Phần 2 kể về việc viên đại tá cho rằng những ý nghĩ của trung sĩ là điên rồ và gọi cho bác sĩ để chữa trị cho anh ta nhưng sau đó, các thiết bị điện tử, kim loại bị hóa thành bột mịn khiến đại tá tức điên lên

Đọc hiểu 8

Câu 8 (trang 68, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn trích từ “giọng nói đứt quãng…vô định trên mặt đường

Lời giải chi tiết:

Vì những khẩu súng của họ đang biến thành vụn sắt gỉ màu vàng.

Đọc hiểu 9

Câu 9 (trang 69, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ phần kết thúc văn bản

Lời giải chi tiết:

Kết thúc truyện đặc sắc ở chỗ khẩu súng lục kim loại của đại tá cất trong ngăn kéo đã biến thành vụn sắt gỉ, ông tức giận vô cùng và đuổi bắt viên trung sĩ. Đại tá sẽ không làm gì được viên trung sĩ.

CH cuối bài 1

Câu 1 (trang 69, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn trích

Lời giải chi tiết:

- Truyện kể về mong muốn chấm dứt chiến tranh của viên trung sĩ bằng cách làm gỉ tất cả các loại súng máy, xe tăng

- Các nhân vật: đại tá, trung sĩ, bác sĩ và quân lính.

- Nhân vật chính: Đại tá và trung sĩ

CH cuối bài 2

Câu 2 (trang 69, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ văn bản, chú ý cơ sở phát minh mà viên trung sĩ đề xuất

Lời giải chi tiết:

“Chất làm gỉ” là chất khiến các loại súng máy, vũ khí chiến tranh bị hóa thành bột hoặc vô hiệu hóa, không thể thực hiện chức năng chiến đấu, giết chóc.

CH cuối bài 3

Câu 3 (trang 69, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kỹ văn bản.

Lời giải chi tiết:

Thể hiện rõ ở lời đối thoại nói về ước mơ của viên trung sĩ qua các đoạn văn:

- “Tôi muốn sống không có chiến tranh…như vậy đó,”

- “Không, tôi nói hoàn toàn nghiêm túc đấy…tan vụn ra thành bụi ngay”.

- “Đại tá hẳn nghĩ rằng tôi đánh lừa đại tá…thảm họa chiến tranh.”

CH cuối bài 4

Câu 4 (trang 69, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn trích 

Lời giải chi tiết:

Ý nghĩa xóa bỏ vũ khí để chấm dứt chiến tranh

CH cuối bài 5

Câu 5 (trang 69, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn trích, chú ý những chi tiết miêu tả nhân vật đại tá

Lời giải chi tiết:

Nhân vật đại tá là một người có tính cách nóng nảy và độc đoán. Ông gạt phăng tất cả những dự định, ước mơ của viên trung sĩ và khăng khăng yêu cầu cấp dưới phải làm theo mệnh lệnh, còn gọi cho bác sĩ vì cho rằng trung sĩ có vấn đề thần kinh

CH cuối bài 6

Câu 6 (trang 69, SGK Ngữ văn 7 tập 1)

Phương pháp giải:

Đọc kĩ đoạn trích

Lời giải chi tiết:

Truyện thể hiện ước mơ xóa bỏ vũ khí, chấm dứt chiến tranh của người viết. Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với xã hội hiện nay vì khi các nước phát triển đang chạy đua vũ trang, phát minh ra các loại vũ khí vô cùng tân tiến thì nguy cơ bùng phát chiến tranh lại càng cao

Bài đọc >> Xem chi tiết: Văn bản Chất làm gỉ
+

Chất làm gỉ

(Rây Brét-bơ-ry)

(1)

- Ngồi xuống đi, anh bạn trẻ. – Viên đại tá nói

- Cảm ơn đại tá. – Người vừa bước vào nói

- Tôi có nghe một số chuyện về anh. – Đại tá nói với giọng thân tình – Thực ra, không có gì đặc biệt lắm. Nghe nói anh bị căng thẳng thần kinh và làm việc gì cũng không thành. Tôi đã nghe được chuyện này từ cách đây vài tháng và bây giờ quyết định mời anh đến để nói chuyện. Tôi cũng đã nghĩ đến chuyện thuyên chuyển anh đi nơi khác, không biết anh có muốn hay không. Có thể, anh muốn sang bên kia đại dương và phục vụ trong một quân đoàn nào đó thật xa chăng? Làm việc ở văn phòng có lẽ anh đã thấy chán? Có thể anh muốn ra mặt trận?

- Có lẽ không. – Viên trung sĩ trẻ đáp

- Vậy thì, thực sự anh muốn gì?

Anh trung sĩ nhún vai, đưa mắt nhìn hai bàn tay mình:

- Tôi muốn sống không có chiến tranh. Tôi muốn biết làm cách nào đó để trong một đêm, những cỗ đại bác trên toàn thế giới biến thành sắt gỉ, những vi khuẩn trong ruột các quả bom trở thành vô hại, những chiếc xe tăng bỗng đổ rụi, chui qua mặt đường nhựa và giống như những con quái vật thời tiền sử, chúng nằm im trong các hố có lấp đầy nhựa đường. Đó, mơ ước của tôi là như vậy đó.

- Đó là mơ ước tự nhiên của mỗi người trong chúng ta. – Đại tá nói – Nhưng lúc này, hãy dẹp những câu chuyện lí tưởng này sang một bên, và hãy nói cho chúng tôi biết, chúng tôi phỉa gửi anh đi đâu. Anh có thể lựa chọn hoặc là quân đoàn phía tây, hoặc là quân đoàn phía bắc. – Ông gõ gõ ngón tay lên tấm bản đồ đang trải trên bàn.

Viên trung sĩ vẫn tiếp tục nói, giơ hai bàn tay lên và ngắm nhìn những ngón tay.

- Các vị chỉ huy như ông sẽ làm gì, những người lính chúng tôi sẽ làm gì, cả thế giới sẽ làm gì nếu như sáng mai khi thức dậy, bao nhiêu khẩu đại bác đều trở nên vô dụng?

Đến lúc này thì đại tá mới hiểu rằng cần thận trọng khi nói chuyện với anh chàng trung sĩ này. Ông bình tĩnh mỉm cười. […]

- Anh hãy dẹp ý tưởng về chất làm hoen gỉ và quên ngay nó đi

Trung sĩ ngẩng phắt đầu dậy:

- Làm sao đại tá biết tôi có cái tưởng ấy?

- Anh có ý tưởng gì?

- Thì cái học thuyết về chất hoen gỉ ấy!

- Anh đang nói về cái gì vậy?

- Đại tá biết rằng tôi có thể làm chuyện đó. Nếu như muốn, tôi có thể bắt đầu ngay từ hôm nay.

Đại tá cười lớn:

- Tôi nghĩ là trung sĩ nói đùa phải không?

- Không, tôi nói hoàn toàn nghiêm túc đấy. Đã lâu tôi muốn nói chuyện với đại tá. Tôi rất mừng khi chính đại tá đã cho gọi tôi đến! Tôi nghiên cứu cái này đã lâu. Tôi đã mơ ước về nó từ nhiều năm nay. Phát minh này dựa trên cơ sở cấu trúc của các nguyên tử xác định. Nếu như đại tá nghiên cứu chúng, đại tá hẳn biết rằng các nguyên tử nhất định. Tôi đi tìm một nhân tố nào đó có khả năng phá hủy sự cân bằng của chúng. Có lẽ đại tá biết là tôi nghiên cứu vật lí và luyện kim… Trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ là trong khí quyển bao giờ cũng có chất gây ra sự hoen gỉ: đó là hơi nước. Cần tìm ra phương pháp nào đó để gây ra ở thép một hiệu ứng “sốc thần kinh”. Khi đó, hơi nước sẽ tự làm công việc của nó. Tất nhiên, tôi muốn nói đến không phải bất cứ đồ vật bằng thép nào. Nền văn minh của chúng ta dựa trên sắt thép và đa số các sản phẩm thép tôi không muốn phả hủy. Tôi chỉ muốn vô hiệu hóa các cỗ đại bác, các loại súng, đạn, xe tăng, máy bay chiến đấu, tàu chiến,… Nếu cần, tôi có thể bắt thiết bị của tôi tác động lên cả đồng, nhôm. Chỉ cần đi ngang qua bất kì loại vũ khí nào là tôi có thể bắt nó tan vụn ra thành bụi ngay.

Đại tá cúi thấp người và ngó nhìn trung sĩ một lúc. Sau đó, ông rút trong túi ra chiếc bút máy làm bằng vỏ đạn và bắt đầu viết vào tờ phiếu: “Tôi muốn sau bữa trưa nay, anh đến gặp bác sĩ Mét-thiu (Matthew) để ông ta khám cho anh. Tôi không muốn nói là anh bị ốm nặng, nhưng tôi cảm thấy anh cần có sự giúp đỡ của bác sĩ.”.

- Đại tá hẳn nghĩ rằng tôi đánh lừa đại tá. – Trung sĩ nói – Không, tôi nói thật đấy. Các thiết bị của tôi nhỏ đến nỗi có thể nhét vừa trong bao diêm. Tầm hoạt động của nó là chín trăm dặm. Tôi có thể điều chỉnh nó cho bất cứ loại thép nào và trong vài ngày đi khắp châu Mỹ. Những quốc gia khác không thể sử dụng thiết bị này, vì tôi sẽ hủy diệt ngay bất cứ phương tiện kĩ thuật nào chống lại chúng ta. Sau đó, tôi sẽ sang châu Âu. Trong vòng một tháng, tôi sẽ làm cho cả thế giới tránh được thảm họa chiến trnah. […]

- Anh hãy đưa cái phiếu này cho bác sĩ Mét-thiu – Đại tá nói nhấn mạnh từng chữ

Viên trung sĩ đứng dậy.

- Nghĩa là, đại tá không chuyển tôi đến quân đoàn khác?

- Không, tạm thời thì chưa. Hãy để bác sĩ Mét-thiu quyết định

- Tôi đã quyết định rồi. – Viên trung sĩ trẻ nói – Mấy phút nữa tôi sẽ rời doanh trại. Tôi đang nghỉ phép. Cảm ơn đại tá đã dành cho tôi nhiều thời gian quý báu như vậy

- Trung sĩ này, anh đừng để tâm đến chuyện hôm nay. Anh không cần phải đi. Sẽ không có ai làm anh giận đâu

- Đúng thế, vì không có ai tin tôi cả. Tạm biệt đại tá

(2) Trung sĩ mở cửa văn phòng và bước ra. Cánh cửa đóng lại, chỉ còn lại một mình đại tá. Chừng một phút, đại tá đứng trong tâm trạng do dự. Sau đó, ông thở dài, đưa bàn tay lau mặt. Có tiếng chuông điện thoại reo. Đại tá lơ đãng cầm ống nghe.

- À, ông đấy à, bác sĩ? Tôi muốn trao đổi với ông. Phải, tôi đã gửi anh ta đến chỗ ông. Ông hãy kiểm tra xem anh ta bị làm sao, vì sao anh ta lại có biểu hiện như vậy. Ông nghĩ thế nào, hả bác sĩ? Có lẽ anh ta cần được nghỉ ngơi đôi chút, anh ta có những ảo tưởng thật kì quặc. Phải, phải, không thú vị chút nào. Theo tôi, mười sáu năm chiến tranh đã tác động đến anh ta.

Giọng trong điện thoại trả lời ông. Đại tá nghe và gật gật đầu.

- Chờ một phút, để tôi ghi lại… - Ông tìm cái bút máy của mình – Xin ông cứ giữ máy chờ tôi nhé. Tôi đang tìm cái này…

Ông sờ các túi áo.

- Chiếc bút vừa ở đây mà. Khoan đã…

Ông đặt tạm ống nói sang một bên, nhìn khắp mặt bàn, rồi xem trong ngăn kéo. Sau đó, ông đừng chết lặng. Ông từ từ thò tay vào trong túi và lần tìm trong đó. Hai ngón tay ông lôi ra một dúm bột gì đó. Một ít chất vụn gỉ màu đỏ vàng rơi lả tả xuống tờ giấy khám. Đại tá ngồi im lặng nhìn trân trân phía trước một lúc. Sau đó, ông cầm lấy máy điện thoại.

- Mét-thiu, - Ông nói – anh hãy đặt máy điện thoại xuống

Ông nghe thấy tiếng “cạch” và bắt đầu quay số khác

- Alô, lính gác đâu? Có một người mà chắc anh cũng biết, tên là Hô-lít (Hollis), bất cứ lúc nào cũng có thể đi qua chỗ anh. Hãy giữ anh ta lại. Nếu cần, hãy bắn anh ta. Không phải hỏi han gì cả, hãy giết cái thằng vô lại ấy đi, hiểu chưa? Đại tá đây. Phải, hãy giết hắn ta… anh nghe rõ không?

- Nhưng… xin lỗi… - Từ đầu dây bên kia có giọng kinh ngạc phản đối – Tôi không thể…!

- Anh muốn nói gì vậy, quỷ tha ma bắt anh đi! Tại sao lại không thể?

- Tại vì…

Giọng nói đứt quãng. Trong ống điện thoại nghe rõ tiếng thở hổn hển của người lính gác. Đại tá lắc mạnh ống điện thoại:

- Chú ý! Hãy cầm lấy súng!

- Tôi không thể bắn được – Người lính gác đáp

Đại tá ngồi phịch xuống ghế, nhăn mặt và thở gấp chừng nửa phút. Ông không nhìn thấy và không nghe thấy gì, nhưng ông biết rằng ở đó, phía sau những bức tường này, những khẩu súng đang biến thành vụn sắt gỉ màu vàng, những chiếc máy bay thì tan vụn ra thành đám bụi màu xám bị gió cuốn đi bay lả tả, những chiếc xe tăng từ từ chìm vào lớp nhựa đường nóng chảy, như những con quái vật thời tiền sử một thời bị rơi vào những cái hố nhựa đường, đúng như lời viên trung sĩ trẻ nói lúc nãy. Những chiếc xe tải biến thành những đám mây màu da cam, chỉ còn lại những chiếc lốp cao su lăn đi một cách vô định trên mặt đường.

- Thưa ngài… - Viên lính gác nhìn thấy tất cả cảnh tượng đó nói – Tôi thề với ngài…

- Nghe đây! Hãy nghe tôi nói đây! – Đại tá hét to – Hãy đi theo hắn, trói tay hắn lại, anh phải giữ được hắn! Tôi sẽ đến chỗ anh ngay bây giờ!

Nói rồi ông quảng ống nghe xuống. Theo thói quen, ông kéo chiếc ngăn kéo cuối cùng ra để lấy súng lục. Cái bao da màu nâu đầy vụn sắt gỉ. Ông văng tục một câu và nhảy tránh xa cái bàn. Trong lúc chạy qua văn phòng, ông vớ được một cái ghế tựa. “Bằng gỗ” – ông chợt nghĩ – “Một loại gỗ lim rất chắc”. Ông đập cái ghế vào tường hai lần làm nó long ra. Sau đó, ông cầm lấy một cái chân ghế, nắm chặt trong tay. Mặt ông tím lại vì tức giận, mồm há rộng để hớp không khí. Để thử, ông cầm chân ghế đập mạnh một cái vào tay mình. “Được đấy!” – ông hét to. Vừa gào lên như điên, ông vừa chạy ra ngoài và đóng sập cửa lại.

- Thu gọn

Bình chọn:
4.3 trên 22 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 7 - Cánh diều - Xem ngay

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
Gửi bài tập - Có ngay lời giải