Ngọc thỏ
Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Con thỏ bằng ngọc; dùng trong văn học cũ để chỉ mặt trăng.
Ví dụ :
Đêm vắng, ngọc thỏ vươn khỏi mây, tỏa ánh bạc.
Nghĩa: Con thỏ bằng ngọc; dùng trong văn học cũ để chỉ mặt trăng.
1
Học sinh tiểu học
- Đêm nay ngọc thỏ tròn và sáng trên trời.
- Ông nội chỉ lên ngọc thỏ và kể chuyện chị Hằng.
- Gió thổi mát, ngọc thỏ lấp ló sau đám mây.
2
Học sinh THCS – THPT
- Ngẩng lên sân trường, tôi thấy ngọc thỏ treo lơ lửng như chiếc đèn bạc.
- Trong bài thơ, hình ảnh ngọc thỏ làm bầu trời dịu đi, bớt ồn ào của phố.
- Đêm Trung thu, ngọc thỏ soi mặt hồ, gợi cảm giác vừa cổ tích vừa gần gũi.
3
Người trưởng thành
- Đêm vắng, ngọc thỏ vươn khỏi mây, tỏa ánh bạc.
- Ngọc thỏ lên cao, tiếng phố nhỏ dần, chỉ còn nhịp thở của đêm và vài mái nhà lấp lánh.
- Nhìn ngọc thỏ hao gầy theo lịch âm, người ta chợt nhớ những cuộc hẹn chưa kịp.
- Qua khung cửa, ngọc thỏ nằm im như một dấu lặng, giữ yên câu chuyện đang dở.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
- Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến.
- Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Không phổ biến.
- Trong văn chương / nghệ thuật: Thường xuất hiện trong thơ ca, văn học cổ điển để chỉ mặt trăng.
- Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
- Thể hiện sự trang trọng, cổ kính và mang tính nghệ thuật cao.
- Thường dùng trong văn chương, đặc biệt là thơ ca cổ điển.
3
Cách dùng & phạm vi
- Nên dùng khi muốn tạo không khí cổ điển, lãng mạn trong văn bản.
- Tránh dùng trong ngữ cảnh hiện đại hoặc giao tiếp hàng ngày.
4
Lưu ý đặc biệt
- Dễ nhầm lẫn với các từ chỉ mặt trăng khác như "trăng" hay "nguyệt".
- Người học cần chú ý ngữ cảnh văn học để sử dụng chính xác.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép đẳng lập, không có phụ từ đặc trưng đi kèm.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định hoặc lượng từ; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "một ngọc thỏ", "ngọc thỏ ấy".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với các từ chỉ định (này, ấy), lượng từ (một, hai), và tính từ (đẹp, sáng).

Danh sách bình luận