Hoàng tử

Nghĩa & Ví dụ
danh từ
Con trai vua.
Ví dụ: Hoàng tử là con trai của nhà vua.
Nghĩa: Con trai vua.
1
Học sinh tiểu học
  • Hoàng tử cưỡi ngựa đi dạo trong vườn cung điện.
  • Trong truyện cổ tích, hoàng tử cứu công chúa khỏi lâu đài.
  • Cậu bé mơ gặp hoàng tử và được mời dự tiệc ở hoàng cung.
2
Học sinh THCS – THPT
  • Hoàng tử lên đường học cách trị nước theo lời vua cha dặn.
  • Trong lễ đăng quang, hoàng tử đứng sau nhà vua với vẻ nghiêm trang.
  • Truyền thuyết kể rằng hoàng tử cải trang thành dân thường để hiểu lòng người.
3
Người trưởng thành
  • Hoàng tử là con trai của nhà vua.
  • Người ta kỳ vọng hoàng tử không chỉ có dòng dõi mà còn có bản lĩnh để gánh vác triều chính.
  • Trong những cuộc hôn phối chính trị, một hoàng tử có thể là cầu nối giữa các vương triều.
  • Khi hoàng tử rời cung, triều đình vẫn dõi theo từng bước, vừa bảo hộ vừa thử thách.
Ngữ cảnh sử dụng & Phân tích ngữ pháp
1
Ngữ cảnh sử dụng
  • Trong giao tiếp đời thường (khẩu ngữ): Không phổ biến, thường chỉ dùng trong các câu chuyện cổ tích hoặc khi nói về hoàng gia.
  • Trong văn bản viết (hành chính, học thuật, báo chí): Thường xuất hiện trong các bài viết về lịch sử, văn hóa hoặc khi đề cập đến hoàng gia của các nước.
  • Trong văn chương / nghệ thuật: Phổ biến trong truyện cổ tích, tiểu thuyết lịch sử hoặc các tác phẩm nghệ thuật lấy bối cảnh hoàng gia.
  • Trong lĩnh vực chuyên ngành / kỹ thuật: Không phổ biến.
2
Sắc thái & phong cách
  • Thường mang sắc thái trang trọng và lịch sự khi nói về hoàng gia.
  • Trong văn chương, từ này có thể mang sắc thái lãng mạn hoặc huyền bí.
3
Cách dùng & phạm vi
  • Nên dùng khi nói về các thành viên hoàng gia hoặc trong bối cảnh lịch sử, văn hóa.
  • Tránh dùng trong ngữ cảnh hiện đại không liên quan đến hoàng gia để tránh gây hiểu nhầm.
4
Lưu ý đặc biệt
  • Người học dễ nhầm lẫn với các từ như "công tử" hoặc "vương tử"; cần chú ý ngữ cảnh sử dụng.
  • Trong một số ngữ cảnh, "hoàng tử" có thể được dùng ẩn dụ để chỉ người có phẩm chất cao quý.
1
Chức năng ngữ pháp
Danh từ, thường làm chủ ngữ hoặc bổ ngữ trong câu.
2
Đặc điểm hình thái – cấu tạo
Là từ ghép, không kết hợp với phụ từ đặc trưng.
3
Đặc điểm cú pháp
Thường đứng sau các từ chỉ định như "một", "các"; có thể làm trung tâm của cụm danh từ, ví dụ: "hoàng tử nhỏ", "hoàng tử của vương quốc".
4
Khả năng kết hợp ngữ pháp
Thường kết hợp với tính từ ("hoàng tử dũng cảm"), động từ ("hoàng tử đi săn"), hoặc các danh từ khác ("hoàng tử và công chúa").