Bằng tất cả lòng biết ơn bậc sinh thành. Anh (chị) hãy viết về Mẹ mình bài số 2


Muốn biết ý nghĩa của Hòa Bình, hãy hỏi người chiến binh vừa trở về từ nơi lửa đạn. Muốn biết giới hạn của Thời Gian, hãy lắng nghe niềm khát khao còn được nhìn thấy bình minh của kẻ đang phải mang bệnh hiểm nghèo.

Bài làm
Muốn biết ý nghĩa của Hòa Bình, hãy hỏi người chiến binh vừa trở về từ nơi lửa đạn. Muốn biết giới hạn của Thời Gian, hãy lắng nghe niềm khát khao còn được nhìn thấy bình minh của kẻ đang phải mang bệnh hiểm nghèo. Và, để cảm nhận được tầm vóc của người Mẹ, của tình Mẹ; xin hãy sẻ chia cùng ánh nhìn đau đáu một nỗi buồn không thể gọi tên, song lại vô cùng da diết đến tái tê của những bé thơ côi cút, chưa bao giờ được cất lên hai tiếng “Mẹ ơi!”
Mẹ! Chỉ độc từ giản dị ấy thôi mà từ thuở ra đời cho đến tận bây giờ con vẫn thiếu hiểu hết chiều sâu. Chỉ biết rằng trong lòng con, mẹ là tứ thơ đẹp nhất đời!
Cuộc sốhg quanh ta được tạo nên từ những điều giản dị. Đại dương bao la ta lại bắt đầu từ những hạt muối nhỏ mặn mòi. Những chồi non nhỏ bé mướt xanh báo hiệu Đông tàn. Cánh én chao nghiêng giữa nền trời thăm thím để dẫn về cả một mùa xuân tinh khôi... Và Mẹ, Mẹ chính là điều giản dị nhất mà Vĩ Đại nhất cuộc sống này đã ban tặng cho ta.
Vòng tay ấm áp yêu thương, dòng sữa ngọt ngào cùng lời ru thiết tha trìu mến của Mẹ đã quấn quýt bên ta trong từng giấc ngủ ấu thơ, đã cho ta được nên vóc nên hình:

“ Ầu ơ... gió mùa thu Mẹ ru con ngủ
Năm canh dài Mẹ thức đủ năm canh”
Mẹ lo lắng cho ta từng miếng ăn, giấc ngủ, thức thâu đêm mỗi khi ta đau bệnh. Ngày đầu tiên ta cắp sách đến trường, chính thức hòa mình vào thế giới rộng lớn bên ngoài. Mẹ đã dìu dắt ta đi, âm thầm nhận lấy về mình bao gian khổ nhọc nhằn:
“Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi Mẹ dắt con đi
Con đi trường học Mẹ đi trường đời”
(Ca dao)
Tuổi hồn nhiên, ta đâu biết được. Mẹ đã chọn đi “trường đời” “lắt lẻo gập ghềnh” cùng trăm ngàn mối lo toan để đổi lấy cho ta manh áo lành lặn và những giây phút vô tư cùng chúng bạn dưới mái trường. Trên con đường ta đi tới, bóng Mẹ nhỏ bé liêu xiêu nhưng sao lại có một sức mạnh lạ kì, sẵn sàng chở che cho ta qua mọi bão giông gian khó.

.... “Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa
(“Ngồi buồn nhớ Mẹ ta xưa" - Nguyễn Duy)
Mẹ là thế đấy, cả cuộc đời luôn lam lũ bận bịu với đồng cạn ruộng sâu, với những mùa màng khoai sắn. Cả cuộc đời, Mẹ chỉ sống vì con, dành cho con những điều tốt đẹp nhất mà chẳng giữ lại cho riêng mình bất cứ thứ gì. Thời son trẻ, Mẹ cũng đã từng là một nhan sắc, với tất cả những nồng nàn thanh tân, giọng hát ngọt ngào, ánh nhìn lúng liếng đã làm xao xuyến bao trái tim. Mẹ từng có yếm đào, với những áo tứ thân mớ bảy mớ ba sắc màu rực rỡ, nón quai thao lộng lẫy những buổi hội Lim rộn ràng ... Tất cả giờ đây Mẹ đã lặng lẽ cất thật sâu vào ngăn tủ gọi tên là Kỉ Niệm. Mẹ ta sắp ngửa băng đồng cho kịp buổi chợ trưa, “nón mê thay nón quai thao đội đầu”, cái mê nón tả tơi song Mẹ vẫn chưa chịu thay nón mới chỉ vì Mẹ sợ chén cơm ta ăn trưa nay, tối nay sẽ phải độn thêm nhiều ngô khoai hơn nữa. Ta chưa một lần được nhìn thấy Mẹ thảnh thơi, ta cũng chưa một lần được nhìn thấy “yếm đào” của Mẹ. Nhưng ta lại thấy yêu quý xiết bao khi bốn mùa được quẩn quanh bên “váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa” của Mẹ. 

Từ bao giờ không biết, Mẹ ta đã đi vào ca dao và thơ ca bằng những hình ảnh thật hồn hậu, giản dị như vậy.
.. “Không ai yêu Mẹ bằng con Không ai thương con bằng Mẹ. Mẹ là quê hương của con
Quê hương với chuối ba hương Với xôi nếp mật với đường mía lau”...
Tình yêu thương Mẹ đành cho con luôn luôn là vô tận vì ...“Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào” ... (“Lòng Mẹ”- Y Vân). Chỉ vì, đó là Mẹ của ta. Chao ôi, tiếng gọi Mẹ đơn sơ mà sao trĩu nặng đến thấm thía như một chân lí: “Không ai yêu Mẹ bằng con. Không ai yêu con bằng Mẹ”.
Chân lí tình thương này đã trở thành một đúc kết mà có lẽ phải trải nghiệm bằng cả đời này ta mới có thể thấu hiểu được.
... “Ta đi trọn kiếp con người Cũng không đi hết mấy lời Mẹ ru”...
(Ngồi buồn nhớ Mẹ ta xưa - Nguyễn Duy) Có kẻ tha phương nào lại không canh cánh trong lòng một nỗi niềm cố xứ? Và, “cố hương” ấy, chính là Mẹ. Hình bóng Mẹ luôn dõi theo  trên mọi nẻo đường, đến mọi phương trời xa lạ. Chỉ cần nghĩ về Mẹ, con đã thấy cõi lòng lẻ loi của mình như được sưởi ấm lại, vì tự nhiên và đương nhiên như một điều hiển nhiên “Mẹ là quê hương của con”. Quê hương ấy là những gì hết sức bình dị mà cũng hết sức ngọt ngào như tình thương của Mẹ vẫn dành cho con vậy:

“Chuối ba hương, xôi nếp một, đường mía lau”. Có thể con vẫn còn chưa đủ lớn khôn để hiểu được một cách thấu đáo, chỉn chu về khái niệm “Quê hương”.
“Quê hương là gì hở Mẹ Mà cô giáo dạy phải yêu Quê hương là gì hở Mẹ Ai đi xa cũng nhớ nhiều”
("Bài học đầu cho con” - Đỗ Trung Quân Nhưng con lại biết rõ ràng lắm, cái nỗi “nhớ nhiều” ấy đang trở về cùng hình ảnh thân thương của Mẹ:

“...Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm”
"Quê hương” - Đỗ Trung Quân,)
Ai bảo rằng nỗi nhớ thì thật khó gọi thành tên? Trong tâm tưởng con, vẫn còn nguyên một màu “vàng hoa bí”, một “giậu mồng tơi”, bờ rào “dâm bụt” thân quen, “chùm khế ngọt” mà “con trèo hái mỗi ngày”. Tất cả những sự vật gần gũi, mộc mạc ấy giờ đây đã trở thành một quầng sáng lung linh, soi rõ hình ảnh thân thương nhất trong con: Mẹ!
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ Sẽ không lớn nổi thành người’’
("Quê hương - Đỗ Trung Quân"
Phải rồi, bước chân ta, dù có đủ dài và rộng để in dấu lên khắp nẻo đường đời, nhưng nỗi nhớ thì chỉ mãi hướng về một phía: đường về nhà Mẹ, lối về quê Mẹ!
“Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều'
(Ca dao)

Diễm phúc lớn nhất của một kiếp người là được sống trong tình thương yêu của Mẹ, được tận hưởng sự săn sóc, nâng niu của Mẹ. Tình Mẹ hiền từ như “nước trong nguồn chảy ra” mãi mãi không khi nào cạn kiệt. Những đứa e:n lúc nào cũng vô tư đón nhận tình Mẹ từ thuở bé thơ: “chỗ ướt Mẹ nằm, chỗ ráo con lăn”. Nào có mấy ai thấu hiểu được, dù chỉ là một phần, sự gian lao nhọc nhằn và cả những nỗi niềm cô đơn của Mẹ. Đất nước oằn mình trong tiếng bom đạn chiến tranh, .cha lên đường ra trận, còn lại một mình, Mẹ lặng lẽ nuôi con cùng một tấm lòng son sắt:

... “Ngày trở về mắt đẫm lệ rơi
Hai mươi năm từ ngày Mẹ cưới
Đến hôm nay mới sống đời vợ chồng
Hai mươi năm...
Hai mươi năm... Mẹ nuôi con một mình’...
("Mẹ" - Đoàn Ngọc Thu)
Không chỉ nuôi dạy con khôn lớn nên người, Mẹ còn góp phần vào cuộc kháng chiến thần thánh của cả dân tộc bằng chính sức vóc hao gầy và bàn tay bé nhỏ, tảo tần:
...“Có bà Mẹ Bàn Cờ
Vai gầy tóc bạc phơ
Chuyền cơm qua vách cấm
Khi ngoài trời đổ mưa”...
(Người Mẹ Bàn Cờ - Trần Long Ẩn)
Như ngày nào, Mẹ vì con mà nhận lấy nắng, mưa; hôm nay, Mẹ theo con vào cuộc chiến cũng chỉ vì muốn che chắn cho con khỏi họng súng quân thù “Dưới cơn mưa”, Mẹ đã trở thành “Huyền thoại”:
“Che từng căn hầm nhỏ
Xóa sạch vết con về
Mẹ chìm dưới cơn mưa”...

("Huyền thoại Mẹ" - Trịnh Công Sơn)

Cuộc chiến nào lại không đem theo mất mát, đau thương? Mang nặng, đẻ đau, không quản dầm sương, dãi nắng. Mẹ chắt chiu từng dòng sữa mát lành, từng hạt gạo dẻo thơm để nuôi con lớn khôn thành “Thánh Gióng”. Khi Tổ quốc lâm nguy, Mẹ tiễn con lên đường, chôn sâu tận đáy lòng mình nỗi lo lắng khôn cùng, Mẹ hi sinh đời mình cho con và hiến dâng những đứa con yêu dấu của mình cho Tổ quốc. Con của Mẹ mãi mãi chẳng trở về, giờ đây “Mẹ đang cô đem” nhưng ta hiểu, Mẹ không bao giờ tiếc nuối. Nước mắt Mẹ rơi, nhưng Mẹ vẫn tự hào xiết bao vì những “Thánh Gióng” của Mẹ.
Đi khắp hành trình thi ca, ta gặp nhiều lắm những hình tượng người Mẹ kiên cường như vậy. Mẹ Tơm, Mẹ Suốt, chị út Tịch... tất cả đều là những cuộc đời Giản Dị mà Anh Hùng:
...“Sống trong cát chết vùi trong cát
Những tấm lòng như ngọc sáng ngời...”
("Mẹ Tơm” - Tố Hữu)
Và cả những bà Mẹ vô danh mà ta chưa kịp biết tên, đã cưu mang ta suốt thời khói lửa, đã che chở cho ta, gắn bó cùng ta giống hệt như người Mẹ ruột nhân từ:

... Con nhớ mế lửa hồng soi tóc bạc
Năm con đau mế thức một mùa dài
Con với mế không phải hòn máu cắt
Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi”...
("Tiếng hát con tàu" - Chế Lan Viên)
Hình bóng Mẹ và tình thương của Mẹ dành cho con luôn được miêu tả bằng những hình tượng giản dị nhất, thuần khiết nhất và đẹp nhất trong thi ca, trong âm nhạc. Đối với mỗi đứa con thì người Mẹ của mình luôn là mẫu hình toàn mỹ. Nếu như người cha là bóng núi Thái Sơn uy nghiêm sừng sững thì người Mẹ lại là dòng nước êm đềm. Sự quan tâm của Cha giống như ánh Thái Dương chói lọi, soi cho ta thấy con đường cần phải đi; thì tình Mẹ lại là vầng trăng dịu dàng, đem lại cho ta cảm giác bình yên thanh thản:
...“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Dù năm tháng trôi
Mẹ như vầng trăng lặng lẽ sáng soi
Tỏa sáng đời con Những khi hạnh phúc êm đềm
Những khi va vấp ưu phiền
Con chỉ tìm về với Mẹ thôi
Trong lòng Mẹ bát ngát biển khơi.. ”
("Mẹ" - Đoàn Ngọc Thu)

Còn nơi chốn nào trên thế gian này ấm áp cho bằng vòng tay của Mẹ? Có -ị hát nào trên cuộc đời này dịu êm và tha thiết hơn lời ru con của Mẹ? Và, có ai khác nữa trong cuộc sống này thương yêu con, hi sinh cho con tận tụy a âm thầm vô điều kiện và bất vụ lợi như Mẹ? Có thứ tình cảm nào nữa chăng để có thể sánh ngang tình Mẹ thương con về sự vô hạn định? Lúc con hạnh phúc bình yên thì Mẹ là người hạnh phúc hơn cả. Khi con gặp cảnh bất hạnh, đau buồn, Mẹ đã lặng thầm mà đau đớn cho con. Mẹ dõi theo từng bước con đi ngay cả khi con lớn khôn và Mẹ đã không còn trên dương thế.
Con cảm nhận được tình thương vô ngần ấy của Mẹ nên vào những lúc nghịch cảnh đau thương nhất, tuyệt vọng nhất, lúc bên cạnh con không còn bất kì ai để nương tựa, con tìm về với Mẹ, nghĩ đến Mẹ.
Trước mắt ta như vẫn còn hiện diện bầu không khí như thực như mơ vào đêm tân hôn” của Huệ Chi, cô gái trong sáng và yếu đuối bất lực trước trùng điệp những mưu toan bao vây xung quanh mình. Cô không thể kháng cự, cũng không thể trốn chạy và trong nỗi tuyệt vọng đến cùng cực, cô đã tìm kiếm sự giải thoát cuối cùng, đó là cái chết.
...“Hình ảnh người Mẹ đã khuất từ năm Huệ Chi còn cặp tóc tới nay, vừa đúng mười lăm năm vừa lay gọi Huệ Chi...”
Trong những giây phút cuối cùng Huệ Chi không cảm thấy run sợ và cô độc vì kí ức tuổi thơ cùng với người Mẹ hiền hậu đã dồn dập trở về bao bọc lấy cô:

...“Mẹ lại dắt tay con lên thang như cả khi còn khỏe đây! Tay Mẹ cứ nâng đỡ ho con từng bước, chỉ lo cho con khụy chân vì mỏi tay, chóng mặt vì gió!...”
... “Mẹ còn choàng lấy lưng con, sát mặt, mũi, má mình vào má con mà thủ thì: trưa nay, tối nay, ngày mai... Mẹ lại nấu chè ngô non, chè đỗ đãi, Mẹ lại thổi xôi hoa cau, lại luộc ngồng cải, lại chưng mắm cáy, lại rang tép riu cho con ăn nhé...! (“Huệ Chi trước lễ cưới” - Nguyên Hồng)
Như thế đấy, bóng hình Mẹ luôn là điểm tựa yên bình nhất đón con quay về, che chở cho con trước mọi giông bão của cuộc đời.
Có giây phút sum vầy Mẹ con nào cảm động đến lay động trái tim con người như khoảnh khắc mợ Du lén lút quay về gặp “thằng Dũng con mợ”:
“...Và tôi cảm thấy rõ ràng sự lo lắng và đau khổ của một người đàn bà đã bị đuổi ra khỏi cửa của một gia đình, nay lén lút trở về để được thăm nom con giây phút...” (“Mợ Du” - Nguyên Hồng;
Nhân vật “tôi” chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, chưa hiểu hết lẽ ghét thương của thế giới người lớn, và như những người lớn, tôi đã ghét và khinh mợ mỗi khi nghe nhắc đến mợ vỚI cái tội không thể tha thứ ấy,..” nhưng “...nhìn sự chia lìa đau xót của hai Mẹ con Dũng, tôi đã có cảm tưởng chính tôi là Dũng và tôi đã có ý muốn ôm ghì lấy mợ Du, ôm ghì mãi mãi, ôm ghì lấy rồi dù bị chết cứng cũng cam tâm...” (“Mợ Du” - Nguyên Hồng). Ta chợt bắt gặp nét tương đồng trong số phận xót xa cay đắng và đầy nghiệt ngã giữa mợ Du và chị Phăng- tin, Mẹ bé Cô-dét trong tiểu thuyết “Những người khốn khổ’’ của đại văn hào Pháp Victor Huygo. Chị Phăng-tin đã phải ngập sâu trong thế giới tối tăm, phải làm những nghề chua chát nhất; kể cả phải cắt đi mớ tóc đẹp óng ánh và nhổ bán cả đến những chiếc răng của mình đổi lấy tiền gửi vợ chồng Tê-nác-điê để nuôi Cô-dét. Chị đã nỗ lực kéo dài cuộc đời khốn khổ của mình chỉ bằng vào thứ ánh sáng le lói xa xôi: Cô-dét đang sống tốt và sống khỏe! Có thể nói không quá lời rằng: Phăng-tin là hiện thân cho người Mẹ khổ đau nhất của mọi nền văn học.

Phăng-tin cũng như Mợ Du đã vĩnh viễn ra đi mà chưa một lần được gặp lại con mình kể từ khi chia tay lần cuối. Lòng ta ngậm ngùi trước số phận bi thảm của họ, nhưng hình tượng hai người Mẹ ấy đã neo lại trong ta một dấu son khó thế phai nhòa về khái niệm thiêng liêng: Tình Mẫu tử.
Một nhà thơ đã từng thốt lên sau khi người Mẹ kính yêu của mình đã trở thành “tro bụi bên sông”:
"Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái”
Đã bao giờ tha cho Mẹ ta chưa?...”

Trước nỗi bừng tỉnh muộn màng này, ta chợt điếng lòng khi hình dung đến một lúc nào đó, “ Mẹ bỏ con đi đường xa vạn dặm'’ (Trịnh Công Sơn). Cuộc sống của ta sẽ trở nên tối tăm và trống vắng, vô nghĩa và lạnh lẽo đến nhường nào nếu không còn Mẹ?
“... Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi
Như đóa hoa không mặt trời
Như trẻ thơ không nụ cười
Ngỡ đời mình không lớn khôn thêm
Như bầu trời thiếu ánh sao đêm ...”
("Bông hồng cài áo" - Phạm Thế Mỹ; Còn lời so sánh nào súc tích hơn thế, cụ thể hơn thế mà cũng đem lại cho ta nhiều dự cảm buồn đau hơn thế? Bầu trời xa tít tắp và huyền ảo đến khôn cùng kia chỉ đẹp và gần gũi hơn khi tỏa sáng những ánh sao lấp lánh. Và có loài hoa nào tồn tại được, tươi tắn rực rỡ được, nếu như không có ánh Mặt Trời. Có gương mặt trẻ thơ nào trọn vẹn hồn nhiên khi thiếu vắng nụ cười vô tư lự? Sự hiện hữu của Mẹ trong cuộc đời ta luôn lặng lẽ âm thầm mà chỉ đến khi Mẹ đã ra đi thì ta mới bàng hoàng mà phát hiện, hụt hẫng mà nuối tiếc ... Tự vấn lại lòng mình đôi khi đã quá vô tư đến độ vô tâm mà tận hưởng tình yêu của Mẹ. Tình Mẹ cho ta không đòi hỏi, đáp đền như mọi dòng sông vẫn luôn lặng thầm chảy ra biển lớn. Lòng yêu thương Mẹ dành cho ta như những phù sa tự ngàn đời, vẫn bồi đắp cho biết bao đồng bằng, bến sông thêm màu mỡ, tốt tươi. Ta khẽ nâng đôi bàn tay Mẹ, áp vào má mình. Chao M là ấm áp! Đôi bàn tay đã có nhiều chỗ chai sần vì cuộc mưu sinh cực nhọc.

Đôi bàn tay theo năm tháng đã nhăn nheo, gầy guộc, ram ráp, tảo tần. Vậy mà sao ta vẫn cứ thấy đôi bàn tay của Mẹ ta là đẹp nhất và mềm mại nhất? Tj đôi bàn tay này của Mẹ, miếng vá trên áo con như được hóa phép nhiệm màu, trở thành tinh xảo đến lạ lùng, Mẹ dạy con rằng “đói cho sạch, rách cho thơm”, và con đã nâng niu quý giá manh áo cũ ấy đến chừng nào, Mẹ có kết không? Chỉ vì từ miếng vá kia trong từng mũi chỉ đường kim đều có hơi ấm từ tình thương của Mẹ!
Hôm qua, lần đầu tiên con chú tâm nhìn Mẹ từ phía sau lưng. Đôi vai Mẹ gầy và mong manh quá! Chất chồng trên bờ vai của Mẹ là những lo toan của một sống hằng ngày. Và con biết, một trong số đó là bài toán khó mà đáp số là con đường đến lớp của con. Lần đầu tiên con ngắm Mẹ từ phía sau lưng. Mái tóc mướt xanh ngày thơ dại con thích vùi mặt vào hít hà hương bồ kết, mái tóc dày và mềm mại như một áng mây con vẫn ước ao mình có được ngày thành thiếu nữ. Mái tóc ấy sao giờ đây chỉ còn chưa đầy búi hở Mẹ? Thời gi.an đã lạnh lùng rắc lên tóc Mẹ thứ màu của lãng quên, của sương khói, hay là con đã quá vô tình mà không nhận ra mây trắng đã về che ngang đời Mẹ...

Lần đầu tiên con ngắm Mẹ từ phía sau, và con cảm nhận ra một nỗi lo sợ mơ hồ nhưng dường như đang ở rất gần: lưng Mẹ đã còng, bước đi của Mẹ đã . phần yếu ớt. Con chạy đến ôm chầm lấy Mẹ, và chợt thấy rằng, vòng tay của con đã đủ lớn để làm chỗ tựa nương cho Mẹ. Mẹ ơi, con đã có những khi Làm phiền lòng Mẹ, khiến cho đôi mắt nhân từ này phải hằn sâu thêm vết hàn chim. Con hiểu lòng Mẹ đủ bao la để tha thứ cho con mọi lỗi lầm.
Nhưng con vẫn muốn thốt ra một câu nói từ tận đáy lòng mình: Con cảm ơn Mẹ và con xin lỗi Mẹ! Con đã lớn khôn rồi Mẹ ạ, từ khi con biết rằng món cá và cơm cháy thì ra không ngon lành như Mẹ vẫn thường giải thích với con khi dành chúng về chén cơm của Mẹ trong mỗi bữa ăn. Con đã không còn a đứa bé thơ dại hồn nhiên chỉ biết quẩn quanh trong nhà với Mẹ, chỉ biết có con và Mẹ như là duy nhất trong thế gian này.
“...Con làm mây nhé
Mẹ làm mặt trăng
Hai tay con ôm mặt Mẹ
Còn mái nhà ta là trời xanh...”
(“Mây và sóng" - Tagore)
Con đã lớn khôn đủ để hiểu được rằng, đến một ngày con rời xa vòng tay Mẹ ,5ẽ vui vầy trong một cuộc sống khác như ước mơ lớn nhất của Mẹ vẫn thường mơ cho con, thì đó cũng chính là ngày trống vắng nhất trong cuộc đời Mẹ:

"...Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi
Con ạ, đêm nay mình Mẹ khóc
Đêm đêm mình Mẹ lại đưa thoi .... ”
"Lòng Mẹ" - Nguyễn Binh)
Mẹ ơi, con đã đủ lớn khôn để một mình bước đi trên con đường thẳm xa phía trước. Và, vẫn biết rằng:
“ ... Mỗi mùa xuân sang, Mẹ tôi lại thêm một tuổi
Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa Mẹ càng gần
Dù biết như thế, tôi vẫn phải tin Mẹ đang còn trẻ
Mỗi mùa xuân về, Mẹ thêm tuổi mới
Mỗi mùa xuân mới con mừng tuổi Mẹ”.
("Mừng tuổi Mẹ" - Trần Long Ẩn)
Con biết mình là người giàu có nhất vì bên con vẫn còn có Mẹ, vì con có cả vũ trụ chứa chan tình Mẹ. Mỗi sớm mai thức giấc, con thấy mình hạnh phúc vô bờ vì biết mình lại được sống thêm một ngày bên Mẹ. Mẹ ơi, mẹ đẹp như một niềm thơ ru con lớn khôn suốt cả dặm dài cuộc đời buồn đau và hạnh phúc!

                                                                                   loigiaihay.com

Xem thêm: Video bài giảng môn Văn học

>> Khai giảng Luyện thi ĐH-THPT Quốc Gia 2017 bám sát cấu trúc Bộ GD&ĐT bởi các Thầy Cô uy tín, nổi tiếng đến từ các trung tâm Luyện thi ĐH hàng đầu, các Trường THPT Chuyên và Trường Đại học.

Bài viết liên quan