Ghi nhớ nhanh các công thức và kiến thức trọng tâm.
Làm từng câu hỏi dưới áp lực thời gian.
Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:
Dáng đứng Việt Nam
| Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn NhấtNhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăngVà Anh chết trong khi đang đứng bắnMáu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàngCó thằng sụp xuống chân Anh tránh đạnBởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảmVẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công.Anh tên gì hỡi Anh yêu quýAnh vẫn đứng lặng im như bức thành đồngNhư đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác MỹMà vẫn một màu bình dị, sáng trong | Không một tấm hình, không một dòng địa chỉAnh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đườngChỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ:Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.Tên Anh đã thành tên đất nướcÔi anh Giải phóng quân!Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn NhấtTổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân.(Thơ Lê Anh Xuân *, NXB Giáo Dục, 1981) |
*Chú thích:
- Tác giả Lê Anh Xuân (1940 – 1968) tên thật của ông là Ca Lê Hiến, sinh ra trong một gia đình yêu nước tại Bến Tre. Năm 14 tuổi, ông theo gia đình ra Bắc tập kết, học phổ thông, sau đó học Khoa Sử Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Cuối năm 1964, ông về chiến trường miền Nam, công tác ở Tiểu ban Giáo dục, sau chuyển về Hội Văn nghệ Giải phóng.
- “Dáng đứng Việt Nam” là thi phẩm cuối cùng của nhà thơ- chiến sĩ Lê Anh Xuân, được viết tháng 3/1968, trong những ngày khói lửa của cuộc Tổng tiến công mùa xuân Mậu Thân. Tác giả hi sinh hai tháng sau đó tại vùng phụ cận Sài Gòn khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại mùa xuân cuộc đời cho mùa xuân đất nước.
Bài thơ trên thuộc đề tài nào?
Chỉ rõ phép liên kết hình thức có trong hai câu thơ đầu.
Em hiểu như thế nào về ý nghĩa của hai câu thơ:
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công.
Theo em vì sao dù không đứng ở đầu dòng nhưng trong nhiều dòng thơ tác giả vẫn viết chữ “Anh” in hoa?
Bài thơ khơi gợi trong ta niềm tự hào về truyền thống nào của con người Việt Nam? Hãy chia sẻ hai sự việc trong cuộc sống hiện tại góp phần phát huy truyền thống ấy.