Ghi nhớ nhanh các công thức và kiến thức trọng tâm.
Làm từng câu hỏi dưới áp lực thời gian.
Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:
Một lần không vâng lời
(Bìa rừng Bạch Liễu là nơi hai mẹ con nhà Thỏ sinh sống. Bố Thỏ mất sớm, mẹ Thỏ phải vất vả, tần tảo lo cho gia đình. Sáng nào, trước khi đi làm, mẹ cũng nhắc nhở Thỏ không được đi chơi xa, nhất là đi vào rừng buổi tối. Thương mẹ, Thỏ luôn vâng lời. Thế nhưng, hôm nay, khi mẹ vừa bước ra khỏi công thì Nai, bạn thân nhất của Thỏ gọi đến thông báo về bữa tiệc sinh nhật của mình. Thỏ nhớ lời mẹ dặn, từ chối nhưng Nai thuyết phục mãi, cuối cùng Thỏ cũng nhận lời. Bữa tiệc sinh nhật diễn ra rất vui làm Thỏ quên cả thời gian, đến lúc nhớ ra thì hoàng hôn đã buông xuống. Thỏ vội vàng xin phép ra về).
Trời tối dần. Thỏ vừa đi vừa cầu mong sao cho ông Mặt Trời không đi ngủ quá nhanh. Thế nhưng bây giờ, quang cảnh cánh rừng bạt ngàn cũng chỉ còn lại chút ánh nắng le lói của Mặt Trời và hình ảnh đáng sợ của các lùm cây. Đâu đó, tiếng kêu của những con thú đêm đói mồi và thậm chí cả tiếng súng cũng đã xuất hiện. Không lâu sau, bóng tối đã bao phủ lên mọi vật trong khu rừng. Thỏ nước mắt lưng tròng, tay chân run cầm cập bởi cái lạnh của sương đêm. Thỏ hết thật to “Mẹ ơi”. Lẽ dĩ nhiên, không có tiếng đáp trả lại.
Bây giờ, Thỏ mới thấm thía được lời khuyên của mẹ và thấy nhớ mẹ biết bao. Thỏ thấy ân hận vì đã không thể nhìn thấu nỗi buồn của mẹ. Cô bé vừa đi vừa tự trách mình, không để ý rằng có một bóng đen đang lừ lừ tiến lại. Bóng đen ấy từ từ đặt cánh tay lông lá đầy vuốt sắc nhọn lên vai Thỏ con bé bỏng làm cô bé hét lên một tiếng thất thanh và quay mặt lại. Ôi may quá, hóa ra là bác Gấu, kiểm lâm của khu rừng đây mà. Bác Gấu rất hiểu chuyện, ngay lập tức đưa Thỏ về và bàn giao cho mẹ Thỏ đang mòn mỏi ngóng trông, lo sợ liệu con mình có xảy ra chuyện gì trong cánh rừng đáng sợ kia. Mẹ Thỏ ôm lấy Thỏ và cuống quýt cảm ơn bác Gấu. Bác ôn tồn bảo mẹ Thỏ:
- Chúng ta đây cũng là chỗ thân quen, giúp nhau là lẽ thường. Chỉ có điều, lần sau chị phải quản lí con mình cẩn thận hơn nhé, trẻ con ra ngoài giờ này là không tốt đâu.
Hôm ấy, Thỏ không bị mẹ mắng nhưng Thổ biết mẹ buồn. Cô bé tự hứa với bản thân rằng, sẽ không bao giờ trái lời mẹ một lần nào nữa.
(Vũ Phạm Bảo Anh, tạp chí Văn học và tuổi trẻ, số 389, trang 40 – 41)
Em hãy:
a. Tìm từ trái nghĩa với từ nhớ.
b. Gọi tên biện pháp nghệ thuật nổi bật được sử dụng trong câu chuyện trên.
Từ nào không cùng từ loại trong mỗi nhóm từ sau:
a. Trời, khu rừng, ân hận, ánh năng, sương
b. Đi, mặt, hét, mắng, ôm
Xác định thành phần chủ ngữ, vị ngữ, trạng ngữ của câu: “Đâu đó, tiếng kêu của những con thú đêm đói mồi và thậm chí cả tiếng súng cũng đã xuất hiện”. Theo em, câu này là câu đơn hay câu ghép?
Chỉ ra từ láy trong câu: “Thế nhưng bây giờ, quang cảnh cánh rừng bạt ngàn cũng chỉ còn lại chút ánh nắng le lói của Mặt Trời và hình ảnh đáng sợ của các lùm cây.” và cho biết từ láy đó diễn tả điều gì?
Em có nhận xét như thế nào về nhân vật Thỏ?
Trong cuộc sống, chắc hẳn mỗi chúng ta đều đã từng mắc lỗi. Bằng một đoạn văn (3 – 5 câu), hãy kể về một lần em mắc lỗi và rút ra bài học cho bản thân.
Một buổi sáng đẹp trời, trong một khu vườn nhỏ, trên một tổ chim kia, Sẻ Con đang được Sẽ Mẹ khuyến khích bay ra khỏi tổ. Lần đầu tiên bay, Sẻ Con vừa háo hức, vừa lo sợ. Để khích lệ Sẻ Con, Sẻ Mẹ đã miêu tả cho Sẻ Con nghe về những điều tuyệt diệu của khu vườn mà mình được chiêm ngưỡng khi bay.
Bằng trí tưởng tượng của mình, em hãy ghi lại cuộc trò chuyện đó của mẹ con nhà Sẻ!