Miêu tả một em bé đang tập đi, tập nói


Sau thôi nôi (tròn một tuổi) không bao lâu, cu Thắng đã chập chững tập đi. Đôi bàn chân bé bé xinh xinh lọt thỏm trong đồi giày vải mềm màu đỏ trông dễ thương lạ!

Sau thôi nôi (tròn một tuổi) không bao lâu, cu Thắng đã chập chững tập đi. Đôi bàn chân bé bé xinh xinh lọt thỏm trong đồi giày vải mềm màu đỏ trông dễ thương lạ! Chị Ba dắt con ra giữa nhà rồi buông tay, lủi xa một quãng và âu yếm động viên: “Thắng ơi! Ra với mẹ nào!’’.

Cu Thắng toét miệng cười, khoe mấy chiếc răng sữa trắng muốt. Hai cánh tay bụ bẫm giơ ra đằng trước. Đôi chân ngập ngừng như sợ ngã. Bất ngờ, bé bước thật nhanh, cái đầu chúi chúi. Những bước chân non nớt, loạng choạng của bé khiến mọi người vây quanh đều xúc động. Thế là bé đã đi được những bước đầu tiên rồi. Chị Ba vui lắm! Ôm chặt con vào lòng, chị hôn lên mái tóc tơ loăn xoăn, bồng bềnh, hôn lên đôi má hồng hồng của con rồi nựng nịu: “Con trai của mẹ giỏi ghê cơ! Chưa tập đi mà đã tập chạy rồi.

Chừng như hiểu ý, cu Thắng thích chí cười khanh khách rồi lại tiếp tục tập đi. Mười ngón tay nhỏ xíu bám chặt lấy thành giường cho khỏi ngã. ông bà ngoại và các dì, các cậu chăm chú dõi theo từng bước chân của đứa cháu thân yêu.

Năm phút, mười phút trôi qua. Căn nhà nhỏ vang rộn tiếng hò reo, cổ vũ. Em bật nhạc lên, cu Thắng nhún nhảy, lắc lư theo điệu nhạc khiến mọi người cười nghiêng ngả.

Mới hơn một tuổi mà cu Thắng đã bập bẹ gọi bà, gọi mẹ. Mỗi lúc ngồi gọn trong lòng bà ngoại, bé rất thích bập bẹ học nói. Bà hỏi: “Cu Thắng có yêu bà không?”. Bé đáp : “Có". Bà hỏi tiếp: “Yêu bà ít hay nhiều?”. Bé đáp: “Nhiều”. Bà lại hỏi: “Yêu bà nhiều hay ít?”. Bé hồn nhiên đáp: “ít”. Cứ thế, hai bà cháu rủ rỉ với nhau. Lát sau, cu Thắng áp mặt vào ngực bà, thiu thiu. Bà vỗ nhè nhẹ vào lưng rồi cất tiếng ru: À ơi! Cái ngủ mày ngủ cho ngoan, Mẹ mày đi cấy đồng sâu chưa về...". Chỉ vài phút sau là cu cậu đã lơ mơ. Bà khe khẽ đặt bé vào võng. Nhịp võng đong đưa đều đều cùng lời ru êm ái của bà đưa bé vào giấc ngủ say nồng.

Cu Thắng khoẻ mạnh, hiếu động và rất dễ nuôi. Từ ngày có bé, nhà em vui hơn rất nhiều. Tối tối, ba thế hệ quây quần, bên nhau và nhân vật trung tâm bao giờ cũng là cu Thắng. Chị Ba thường bảo dẫu vất vả mấy đi nữa nhưng cứ nhìn thấy bé cười tươi như hoa nở là chị lại hết mệt ngay. Em cũng yêu cu Thắng lắm! Thỉnh thoảng, em lại cho bé ngồi trên lưng rồi làm ngựa cho bé cưỡi. Hai cậu cháu chơi hoài không chán. Cu Thắng túm chặt lấy tóc em, miệng bập bẹ: “Nhong nhong”, vẻ khoái chí vô cùng!

Tham gia Group học tập dành riêng cho 2006er để hỏi đáp và trao đổi:

Môn Toán: https://www.facebook.com/groups/2006.Toanhoc.Tuyensinh247/

Môn Văn: https://www.facebook.com/groups/2006.Vanhoc.Tuyensinh247/

Môn Tiếng Anh: https://www.facebook.com/groups/2006.Tienganh.Tuyensinh247/


Bài viết liên quan