Kể lại câu chuyện Bàn chân kì diệu theo lời kể của Ký


Tôi bị liệt hai cánh tay từ nhỏ. Thấy các bạn cắp sách tới trường, tôi thèm lắm, bèn quyết định đến lớp xin vào học.

ĐỀ BÀI

Kể lại câu chuyện Bàn chân kì diệu theo lời kể của Ký.

BÀI THAM KHẢO

Tôi bị liệt hai cánh tay từ nhỏ. Thấy các bạn cắp sách tới trường, tôi thèm lắm, bèn quyết định đến lớp xin vào học.

Sáng hôm ấy, cô giáo Cương đang chuẩn bị viết bài học vần lên bảng thì thấy tôi thập thò ngoài cửa. Cô bước ra, dịu dàng hỏi:

-  Em muốn hỏi gì cô phải không?

Tôi rụt rè khẽ nói:

-  Thưa cô, em xin cô cho em vào học, có được không ạ ?

Cô giáo cầm tay tôi, hai cánh tay mềm nhũn, buông thõng, bất động. Côgiáo lắc đầu:

-  Khó lắm em ạ, hãy về nhà, đợi lớn lên ít nữa xem sao.

Cô thoáng thấy đôi mắt tôi nhoè ướt. Tôi quay ngoắt lại, chạy về nhà, vừa chạy, vừa khóc.

Mấy hôm sau, cô giáo đến nhà tôi. Chắc cô vừa ngạc nhiên, vừa xúc động khi thấy tôi đang ngồi giữa sân hí hoáy tập viết bằng cách cặp một mảnh gạch vào ngón chân và vẽ xuống đất những nét chữ ngoằn ngoèo. Cô giáo hỏi thăm sức khoẻ của tôi rồi cho mấy viên phấn.

Sau lần ấy, tôi được nhận vào học. Cô giáo dọn một chỗ ở góc lớp, trải chiếu cho tôi ngồi tập viết ở đó. Tôi cặp cây bút vào ngón chân và tập viết lên trang giấy. Cây bút không làm theo ý muốn, bàn chân giẫm trên trang giấy, cựa quậy một lúc là giấy nhàu nát, mực giây be bét. Mấy ngón chân tôi mỏi nhừ. Cô giáo thay bút chì, tôi lại kiên nhẫn viết. Mấy ngón chân quắp lại giữ cho được cây bút đã khó, điều khiển cho nó viết thành chữ còn khó hơn, nhưng tôi vẫn gắng sức đưa bút theo nét chữ. Bỗng tôi nằm ngửa ra, chân giơ lên, mặt nhăn nhó, miệng xuýt xoa đau đớn. Cô giáo và mấy bạn chạy vội tới. Thì ra, bàn chân tôi bị chuột rút, co quắp lại, không duỗi ra được. Các bạn phải xoa bóp mãi mới ổn. Cái bệnh “chuột rút" làm khổ tôi rất nhiều. Nó đã rút một lần thì sau quen cứ rút mãi. Có lần đau tái người, tôi quẳng bút vào góc lớp định thôi học.

Nhưng cô giáo Cương an ủi, khuyên nhủ tôi hãy kiên nhẫn tập dần từng tí một. Các bạn cũng mỗi người nói một câu, giúp một việc. Lời khuyến khích dịu dàng của cô giáo, những cử chỉ thân thương của bè bạn tiếp sức cho tôi. Tôi lại quắp bút vào ngón chân, hì hục tập viết.

Tôi kiên nhẫn, bền bỉ tập viết. Ngày nắng cũng như ngày mưa, người mệt mỏi, ngón chân đau nhức, có lúc chân bị chuột rút liên hồi...nhưng tôi không nản lòng. Buổi học nào cũng vậy, trong góc lớp, trên mảnh chiếu nhỏ, tôi không bao giờ vắng mặt.

Nhờ luyện tập kiên trì, tôi đã thành công. Hết lớp Một, tôi đã đuổi kịp các bạn. Chữ tôi viết ngày một đểu hơn, đẹp hơn. Nhiều lần tôi được cô cho 8 điểm, 9 điểm rồi 10 điểm về môn Tập viết. Bao năm khổ công, thế rồi tôi học hết phổ thông, thi vào đại học và trở thành sinh viên khoa Văn Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Sinh thời, Bác Hồ đã hai lần gửi tặng Huy hiệu cao quý của Bác cho tôi. Bác âu yếm gọi tôi là cậu học trò dũng cảm, giàu nghị lực.

Tôi càng thấm thía điều mà ông cha ta đã dạy: “Có cồng mài sắt, có ngày nên kim”.

 

Tham gia Group học tập dành riêng cho 2007er để hỏi đáp và trao đổi:

Môn Toán: https://www.facebook.com/groups/2007.Toanhoc.Tuyensinh247/

Môn Văn: https://www.facebook.com/groups/2007.Vanhoc.Tuyensinh247/

Môn Tiếng Anh: https://www.facebook.com/groups/2007.Tienganh.Tuyensinh247/


Bài viết liên quan